Sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành Thông tư 29 về quản lý hoạt động dạy thêm – học thêm, dư luận xã hội đã dấy lên nhiều luồng ý kiến trái chiều. Có người ủng hộ vì cho rằng đây là bước tiến quan trọng để thiết lập lại trật tự trong lĩnh vực giáo dục ngoài nhà trường. Ngược lại, một số ý kiến lo ngại rằng quy định mới có thể làm hạn chế cơ hội học tập nâng cao của học sinh, đặc biệt là ở những địa phương có điều kiện giáo dục chưa đồng đều.
Tuy nhiên, xét về tổng thể, việc siết chặt quản lý và yêu cầu minh bạch trong hoạt động dạy thêm – học thêm là điều cần thiết nếu chúng ta muốn hướng tới một nền giáo dục công bằng, chất lượng và phát triển bền vững.

Dạy thêm – học thêm không xấu, nếu được quản lý đúng cách.
Trong nhiều năm qua, dạy thêm – học thêm đã trở thành nhu cầu thiết thực của xã hội. Phụ huynh mong muốn con mình có thêm thời gian để củng cố kiến thức, nâng cao kỹ năng. Giáo viên có thêm điều kiện để giảng dạy sâu hơn, chuyên biệt hơn cho từng đối tượng học sinh. Các trung tâm giáo dục cũng mở ra nhiều mô hình linh hoạt để phục vụ nhu cầu học tập đa dạng.
Thực tế đã chứng minh, nếu được tổ chức hợp pháp, minh bạch và đặt lợi ích của người học làm trung tâm, hoạt động dạy thêm – học thêm có thể hỗ trợ tích cực cho hệ thống giáo dục chính khóa.
Thông tư 29 không cấm tuyệt đối việc dạy thêm – học thêm, mà thay vào đó, thiết lập hành lang pháp lý rõ ràng để quản lý hiệu quả hoạt động này. Việc yêu cầu giáo viên, trung tâm và cơ sở giáo dục ngoài công lập đăng ký, công khai danh sách lớp, thời gian, học phí,… là bước tiến nhằm loại bỏ tình trạng “ép dạy – ép học” thiếu minh bạch, thậm chí trục lợi.
Minh bạch hóa không chỉ bảo vệ quyền lợi học sinh và phụ huynh, mà còn tạo ra một môi trường cạnh tranh lành mạnh giữa các trung tâm. Ai dạy tốt, ai uy tín, ai có chương trình hiệu quả sẽ được xã hội ghi nhận. Đó chính là tiền đề cho sự phát triển bền vững của ngành giáo dục bổ trợ.

Thách thức là thật – nhưng cơ hội cũng rất lớn
Chắc chắn, việc áp dụng Thông tư 29 sẽ có những giai đoạn chuyển tiếp không dễ dàng. Một số giáo viên, trung tâm nhỏ có thể gặp khó khăn về thủ tục, giấy phép hoặc cơ sở vật chất. Nhưng nhìn xa hơn, khi mọi hoạt động đi vào khuôn khổ, những đơn vị làm việc nghiêm túc, có tâm – có tầm sẽ có cơ hội phát triển mạnh mẽ hơn, không còn lo cạnh tranh thiếu lành mạnh hay chịu điều tiếng xã hội.
Điều quan trọng là sự đồng thuận và phối hợp giữa các cấp quản lý, cơ sở giáo dục và cộng đồng. Khi cả xã hội hiểu rằng, dạy thêm – học thêm là một phần thiết yếu trong hệ sinh thái giáo dục và cần được tổ chức hợp pháp, công khai thì Thông tư 29 sẽ phát huy được vai trò tích cực của nó.
Nhật Minh

